Chuyện người Phụ Nữ cùng làng

CHUYỆN CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ CÙNG LÀNG

Trở về, làng đã khác xưa

Xóm thôn hiu hắt, đồng xơ xác đồng

Quang mây tuột cả gánh gồng

Nhà nông đánh mất nghề nông bao đời


Lặng nghe chị kể khúc nhôi

Một lời lại nghẹn một lời thương thân

Chồng đau dặt dẹo quanh năm

Mảnh bom mổ sót vẫn nằm trong vai


Con ôsin tận xứ Đài

Tiền không, tin nhắn một lời cũng không

Quê người biền biệt núi sông

Đêm nằm khắc khoải chỉ mong con về


Về đây, tơi lá nón mê

Đội than, vác đá, phu xe cũng đành

Ruộng nương dự án đã giành

Trời thương, may túp lều tranh vẫn chừa


Làng quê bỏ hết cày bừa

Tha phương kiếm bát cơm thừa người ta

Vào thôn chỉ gặp cụ già

Chỉ khi Tết đến, người xa về làng


Giá như có độ trăm ngàn

Dựng lều, mở lấy quán hàng....Giá như...

Chị lau nước mắt, thẫn thờ

Má gầy phờ phạc, da khô, võ vàng


Xa xa, phía cuối đường quan

Phú ông xe nối hàng đoàn chơi gôn.

 

 

Qua Hội ngộ văn chương


GỬI NGUYỄN HUY HOÀNG


Trở về từ chốn xa xôi
Mái đầu đã bạc như vôi, đã đành
Ngập ngừng tìm bóng tre xanh
Làng xưa, người cũ, mỏng manh cánh đò...

Quê người đường rộng phố to
Đường lên cuộc sống ấm no ầm ào
Làng tôi! Đò vẫn cắm sào
Mẹ già đầu thấp váy cao ruộng bùn
Một đời...
gan ruột rưng rưng
Mồ hôi lưng mẹ ngập ngừng mắt con.

Sông đã cạn, núi đã mòn
Mẹ ơi! Sao mẹ vẫn còn khổ đau?
Đâu Nhà? Đâu Ruộng? Đâu Trâu?
Đâu con? Đâu cháu? Và đâu xóm giềng?
Tha phương trăm chốn ngàn miền
Bán thân bát gạo đồng tiền xót xa...

Xưa là làng, ruộng quê ta
Ai xoay ai chuyển hóa ra đất người
Đây "dự án" nọ "di, dời"
Úm bà la! Tiếng nấc,cười đêm đêm
Ngày nào đồng đội, anh em
Bây giờ: chủ - tớ, dưới - trên, rõ ràng
Dân không gian - quan tất tham
Từ tham nhũng đến Việt gian - quá gần
...

Xa quê, một năm mấy lần
Thăm quê, thăm mẹ héo dần ruột gan.

printviewBản in   

ĐĂNG KÝ NHẬN ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ

Nhà Thơ - Nhà Báo  Bùi Quang Thanh
413-415 Hà Huy Tập, TP.Hà Tĩnh; Số 04 Lý Tự Trọng,Tp.Đà Nẵng
 Website: buiquangthanh.com -email:quangthanhbvpl@gmail.com

quangthanhbvpl@gmail.com

0922441464