ĐƯỜNG VÔ TAM CỐC


 

 

Hai lần chồn ngựa đá
Nghìn thuở vững âu vàng
Đường thuyền vô Tam Cốc
Thơ miết dòng Ngô Giang
 
Nghi môn vào Tràng An
Ghé Thái Vi, cõi Phật
Lồng lộng bóng Thái Tông
Bá quan chầu đủ mặt
 
Lão Khổng Lồ xây núi
Gánh nặng quá đứt quai
Quẳng hòn Văn, hòn Võ
Trèo lên núi lão ngồi
 
 Ôi người vợ ngóng chồng
Bao đêm không ngủ được
Đường nào lên, nàng ơi
Đỉnh đợi chờ chót vót?
Đất nước nhiều chinh chiến
Bao nhiêu là khăn tang
Để ngàn lau tiên cảnh
Gió chưa ngơi bàng hoàng
 
Sóng gặm mòn vách đá
Núi chọc thủng thời gian
Tam Mẫu toạ Linh Cốc
Chim rợp trời Thung Nham
 
Vòm hang rồi vòm hang...
Rợn người xuyên thuỷ động
Nhũ đá hoá đại bàng
Nắng trườn theo bóng sóng
 
Biển cạn thành Non Nước
Đá mòn tạc cổ nhân
Bao thăng trầm, xương máu
Để đất này muôn năm*.
 
                                   01/2011
 
 Chữ in nghiêng: Ý thơ Trần Nhân Tông
printviewBản in   

ĐĂNG KÝ NHẬN ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ

Nhà Thơ - Nhà Báo  Bùi Quang Thanh
413-415 Hà Huy Tập, TP.Hà Tĩnh; Số 04 Lý Tự Trọng,Tp.Đà Nẵng
 Website: buiquangthanh.com -email:quangthanhbvpl@gmail.com

quangthanhbvpl@gmail.com

0922441464